Thứ Sáu, 22 tháng 10, 2010

Chia tay, có ai như tôi không?

(Eva.vn) - Khi chia tay bạn sẽ khóc chứ? Sẽ rất chán chường và hụt hẫng ư? Sẽ cảm thấy cô đơn và hoang mang vô cùng?

Sẽ thấy trong lòng vừa xen lẫn cảm giác đớn đau, vừa ân hận, vừa nuối tiếc? Và hơn hết sẽ cảm thấy tuyệt vọng!

Tiếc, cho dù ai trong số những người phụ nữ kia mặc dù chẳng có lỗi lầm cũng bị bỏ rơi, cũng bị những gã đàn ông tồi để lại cho họ một cuộc sống buồn đau hay những tháng ngày đầy khó khăn, tủi phận.

Bạn sẽ hỏi tại sao tôi cay đắng, tôi chua chát và tôi khóc thay cho họ những người con gái, những người vợ hết lòng vì cái nghĩa yêu thương. Họ đều là đàn bà đã hy sinh tất cả từ niềm vui, sở thích đến thói quen, tính cách cũng thay đổi, họ trở thành phụ thuộc. Cái phụ thuộc ở đây không phải là hoàn toàn như nói về một người phụ nữ yếu đuối hay kém cỏi, hiền lành và an phận…mà ở đây tôi nhắc đến chính là họ đang phụ thuộc cảm xúc vào đàn ông, vào người mình yêu.

Khi tôi nghĩ về sự mất mát của phụ nữ, bao gồm cả người đang yêu và người từng làm vợ. Tôi có thể hiểu, có thể cảm thông, có thể rơi nước mắt bởi vì tôi từng biết về cảm giác đó, biết về cuộc sống của những ngày sau chia tay.

Tôi cũng từng có một vài người yêu, đến rồi đi đôi khi lặng lẽ, đôi khi vô tình hay cả ngang nhiên giũ bỏ một cách vô cảm. Tôi lẽ ra đã không khắt khe đến vậy, không cay đắng khi nói về tình yêu về đàn ông nếu như tôi dễ dãi, hay chỉ cố gắng hiểu, như tự an ủi về một chữ duyên, chữ phận chưa tới. Và nếu như cuộc đời tôi không có cái ngày, một gã đàn ông sở khanh đầu tiên lấy đi đời con gái, thì có lẽ cuộc sống sau này sẽ không gieo cho tôi nhiều nỗi đau đến thế.

Sẽ thấy trong lòng vừa xen lẫn cảm giác đớn đau, vừa ân hận, vừa nuối tiếc? Và hơn hết sẽ cảm thấy tuyệt vọng!

Tiếc, cho dù ai trong số những người phụ nữ kia mặc dù chẳng có lỗi lầm cũng bị bỏ rơi, cũng bị những gã đàn ông tồi để lại cho họ một cuộc sống buồn đau hay những tháng ngày đầy khó khăn, tủi phận.

Bạn sẽ hỏi tại sao tôi cay đắng, tôi chua chát và tôi khóc thay cho họ những người con gái, những người vợ hết lòng vì cái nghĩa yêu thương. Họ đều là đàn bà đã hy sinh tất cả từ niềm vui, sở thích đến thói quen, tính cách cũng thay đổi, họ trở thành phụ thuộc. Cái phụ thuộc ở đây không phải là hoàn toàn như nói về một người phụ nữ yếu đuối hay kém cỏi, hiền lành và an phận…mà ở đây tôi nhắc đến chính là họ đang phụ thuộc cảm xúc vào đàn ông, vào người mình yêu.

Khi tôi nghĩ về sự mất mát của phụ nữ, bao gồm cả người đang yêu và người từng làm vợ. Tôi có thể hiểu, có thể cảm thông, có thể rơi nước mắt bởi vì tôi từng biết về cảm giác đó, biết về cuộc sống của những ngày sau chia tay.

Tôi cũng từng có một vài người yêu, đến rồi đi đôi khi lặng lẽ, đôi khi vô tình hay cả ngang nhiên giũ bỏ một cách vô cảm. Tôi lẽ ra đã không khắt khe đến vậy, không cay đắng khi nói về tình yêu về đàn ông nếu như tôi dễ dãi, hay chỉ cố gắng hiểu, như tự an ủi về một chữ duyên, chữ phận chưa tới. Và nếu như cuộc đời tôi không có cái ngày, một gã đàn ông sở khanh đầu tiên lấy đi đời con gái, thì có lẽ cuộc sống sau này sẽ không gieo cho tôi nhiều nỗi đau đến thế.

Đàn ông sao quá vô tâm, hờ hững với nỗi đau của người mình từng nói lời yêu thương, lời ước hẹn tưởng như chân thành, sâu sắc, tưởng sẽ cùng nhau nhìn về một hướng, sẽ đi con đường rộng mở trước mặt, con đường tìm đến tương lai, hạnh phúc trọn vẹn..

Nếu vậy tôi đâu phải nhớ, như ai đó bây giờ, cũng phải dặn lòng cố nhớ để mà quên, nhớ từng chi tiết, nhớ bờ môi, ánh mắt lạnh nhạt, những câu nói vô tình sắc lẹm như cứa vào da thịt, như đâm thẳng vào tim, phũ phàng đang tâm đẩy ngã một người phụ nữ yếu ớt, đã kiệt sức, hao mòn… đôi mắt trũng sâu, khuôn mặt như trùng xuống nhưng nếp gấp của nỗi buồn u uất, phảng phất trên khuôn mặt xanh xao... đang ngồi đó, ngước nhìn kẻ từng vai kề, má ấp, một ánh mắt như cháy lên khi nhận ra sự thật phũ phàng, nhưng quyết tâm như đang thiêu đốt tất cả, kí ức, kỉ niệm, vui buồn, cả cái niềm tin yêu, hy vọng và cả cái đớn đau, bất hạnh từng cam chịu.

Người phụ nữ như xé toạc quãng thời gian vàng ngọc bên nhau, can đảm đứng dậy, quay lưng… những bước đi chậm rãi, thanh thản nhưng không vô vọng. Người phụ nữ rải tàn tro của một mối tình, trước khi quyết định rẽ sang một con đường khác. Ngã rẽ cuộc đời, chỉ một mình, đơn độc, nhưng không còn khóc.

Họ mỉm cười vì cuộc đời đã ban tặng cho họ nghị lực để sống, để dũng cảm bước đi, không cần mượn một bàn tay, một bờ vai để dựa. Không cần phụ thuộc vào đàn ông, không cần thứ tình yêu vay mượn trong chốc lát, không cần vui vì tự hào, ngưỡng mộ quá một người đàn ông, coi đó là vũ trụ... để rồi cứ quay vòng trong sự hy sinh, mất mát cho đi mà không bao giờ nhận lại. Họ cũng không cần chứng minh lòng tốt, sự bao dung, cao thượng…nhưng người phụ nữ sẽ không đòi lại bất cứ thứ gì từ người đàn ông, để nhận về cái hạnh phúc như được nghe, được hứa hẹn. Là cái hạnh phúc không hình thành từ trái tim của người đàn ông, chỉ là cái hạnh phúc vay mượn không nên giữ!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét