Hà nội...
Lạnh....
Lần đầu tiên mùa đông của Hà nội.
Mùa đông ở Hà Nội khác quá. Nhiều thứ lạ lẫm quá, Lạnh nhưng không đến nỗi buốt giá, Lạnh nhưng không đến nỗi người phải co rúm lại, Lạnh nhưng không đến nỗi phải bịt mũi thở hơi ấm vào tay để hít lại hơi ấm của chính mình, Lạnh nhưng làn da không đến nỗi nứt nẻ ra và sủi bọt lên như bong bóng xà phòng. Ha ha mùa đông Hà nội thật là dễ chịu...
Nhưng...Mình không thích cái mùa đông như thế này, Nó quá phẳng lặng, Nó chẳng có đặc trưng gì cả. Nhớ mùa đông ở nhà, rét đến nứt da nứt thịt, đi ra ngoài ngồi xung quanh quán cóc vỉa hè ăn ngô nướng, khoai nướng, mía hấp, mía nướng...Trời ơi sao mà sướng, Cái lạnh thấu xương ngồi cứ co rúm người lại cầm được bắp ngô nướng quệt quệt thêm tương ớt vào mà gặm vừa cay vừa thơm vừa ngon, lại cười đùa với đứa bạn ngồi đối diện nữa chứ. Cái lạnh đặc trưng ko vùng nào có được, hanh khô mặc bao nhiêu lớp áo, áo ấm, áo len, áo phông nữa, quàng khăn kín cổ thế mà cái lạnh nó vẫn luồn lách được vào da thịt, làm nổi hết cả da gà lên.
Thèm về nhà!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét