Thứ Tư, 15 tháng 12, 2010

Chạnh lòng!

Lạnh...

Mình tưởng Hà nội chỉ lạnh mỗi có thế, không ngờ lạnh đến mức mình run lên, buốt giá.

Trái tim....

Mình cữ nghĩ nó đã được sưởi ấm, lớp băng giá bao xung quanh đã chảy nhưng không ngờ nó vẫn thế, vẫn lớp băng bao phủ trái tim như chưa có sự thay đổi nào. Chưa đủ hay chăng?

Lòng...

Cái lạnh đã làm lòng mình quắt lại, nhớ da diết (ko biết viết lỗi chính tả ko nữa), lòng cứ dội lên từng cơn như sóng cồn...

Đau...

Vết thương vẫn thế, tuy đã thành sẹo nhưng cứ giá buốt nó lại đau, nhức như nhắc nhở mình ko thể quên là mình đã từng bị đau. hic hic muốn lờ đi, quên đi quả là khó.

Nhớ...

Muốn về nhà nằm ngủ quá. Ngủ là cách tốt nhất để ko nhớ đến cái gì đó! Nhưng nó lại mình tăng cân, giở thật đấy!!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét